... The grass was greener The light was brighter With friends surrounded The nights of wonder ... The grass was greener The light was brighter The taste was sweeter The nights of wonder With friends surrounded The dawn mist glowing The water flowing The endless river Forever and ever ...
Em không buồn nhiều đâu, buồn vui lẫn lộn chị HT và chị Pu à, thỉnh thoảng em suy tư chút vậy thôi. Chị HT làm cho cái clip tự play được như vậy hay quá, còn chị Pu tặng em cái ảnh như buổi sáng ở Đà lạt vậy, em đang mỉm cười nè, :)
Lam rất hiểu tâm trạng của chị Ngọc & những trăn trở ưu tư của chị về những thăng trầm hỉ nộ ái ố trong tình bạn, tình người ..
Life is short, so we should live well, love much, and laugh often my Dear !
Qua cơn mưa trời sẽ quang , mây sẽ tạnh & người với người sống để yêu nhau .
Em không theo đạo, không sùng đạo nào, và cũng hiếm khi, rất ít khi nói về Phật giáo hoặc tin vào những người thích trưng bá hình ảnh Phật, rao giảng đạo đức bằng lời nói suông khi tâm họ thì không như thế ... Em nhớ lúc nhỏ em đọc trọn 1 cuốn sách dầy về Phật , điều tồn đọng trong tâm trí & kí ức của em từ ngày ấy đến giờ chỉ gói gọn trong 2 câu mà em ghi khắc thôi , hôm nay em ghi tặng chị Ngọc :
1. Từ , Bi, Hỉ , Xả 2. Giữa cơn giông tố của trường đời, hãy luôn giữa Tâm mình như Đất !
Đất vốn hiền hoà, bình lặng, vững chải và là Mẹ của thiên nhiên , dẫu có sấm vang chớp giật , bão bùng, mây đen bao phủ ...thì chỉ có một lúc ngăn ngủi nào đó thôi, rồi thì tất cả sẽ biến mất, để lại bầu trời trong xanh & Đất mẹ thì vẫn bình chân như vại, vững như bàn thạch muôn đời là nền mống chịu đựng cho những thành trì kiên cố đựợc tọa lạc trên mình của nó . Mỗi khi có chuyện không vui & phiền phức, Lam thường ngẫm như thế đó chị & rồi em lại thấy lòng mình an nhiên .
Phật không ở đâu xa, Phật trong lòng ta đó . Khi Phật "thật sự" ngự trị trong lòng mình, thì tâm mình sẽ kô còn chổ dung chứa mọi sân si, nộ ố ...
Mong chị Ngọc sớm đi qua được buồn phiền mà chị va phải & vui vẽ trở lại , yên , an !
Mềnh "định" viết chi đó cho em gái hanoi mềnh zui zui lên chút... mà đọc thấy cái com. của Lam-mụi mềnh...tịt ngòi luôn.., Hứ..viết gì...hay wa' zợ ! vậy mềnh cũng viết ...y chang ý đó cho ngoctong mùh.. ha há hà... ( ui cha, ngoctong nghe cả nhạc của "Pink Floyd" nữa huh ?...hay nha em gái..: Khen ! );-))
And this is for chi Ngoc & anh Vynn (ca^y Truc') and all our dearest friends :
Cong nhưng đừng gãy13/01/2010 02:42 (GMT+7)Kích cỡ chữ:
Ảnh Minh họa Một trong những hồi ức thân thương nhất của tôi khi còn thơ đó là đi dọc theo và ngồi xuống bên bờ sông. Nơi đó tôi được tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng, ngắm nhìn dòng nước lặng lờ trôi và nghe tiếng chim hót cùng những chiếc lá cây rì rào. Nơi đó tôi cũng được ngắm những thân tre oằn xuống dưới sức gió rồi vút ngược lên trời cao khi những cơn gió lặng đi.
Khi nghĩ về tính đàn hồi của thân tre lúc chúng cong và thẳng ngược lại về vị trí cũ, khái niệm về sự thích ứng hiện lên trong óc tôi. Liên hệ điều này với con người, sự thích ứng có nghĩa là khả năng phục hồi sau một cú sốc, nỗi u sầu, hoặc bất kỳ trạng thái nào đã làm căng thẳng hết mức những cảm xúc của con người.
Bạn có bao giờ cảm thấy mình gần như gục ngã? Bạn gần như bị bẻ gãy? Hãy cảm tạ trời đất vì sau thử thách ấy bạn vẫn còn tồn tại để có thể nói về sự trải nghiệm đó.
Cuộc sống là sự tổng hòa của những thời khắc tươi đẹp và đen tối, những phút giây hạnh phúc cũng như bất hạnh. Những bất hạnh sẽ gần như bẻ gãy bạn, nhưng hãy cố gắng cong người gắng chịu, đừng để bị bẻ gãy. Hãy nỗ lực, đừng để hoàn cảnh hạ gục bạn.
Trên đường đời, nếu gặp cam go và bạn đang ở vào thời điểm sắp gãy, hãy chứng tỏ sự thích ứng của mình. Giống như những cây tre, cong nhưng không gãy. (Theo Nghệ thuật sống hạnh phúc)
BÀI HỌC ĐẠO LÝ:
Có rất nhiều bài học sinh động về cuộc sống đang xảy ra quanh ta. Chỉ cần bình tâm quán sát và chiêm nghiệm, chúng ta sẽ thấy rõ điều ấy. Thân tre cong nhưng không gãy là một hình ảnh đẹp, một tấm gương về lòng nhẫn nại và kiên cường.
Tre cong vì thân nhỏ mà giông to gió lớn nên phải oằn mình. Tuy nhiên, dù thân cành mảnh mai nhưng lại rất cứng chắc nên mặc cho gió táp mưa sa, tre vẫn không bị gãy. Oằn cong xuống, thấp đến la đà nhưng rồi tre bật dậy, lao vút lên đong đưa quyến rũ. Cong để không bị gãy nên đó cũng là một nghệ thuật sống, bí quyết để tồn tại.
Cuộc sống vốn dĩ bất toàn, vì thế những thất bại, đổ vỡ, không như ý… cũng thường xảy ra, và đó là điều đương nhiên, không ai tránh khỏi. Mỗi người khi lao vào cuộc mưu sinh đều phải đối mặt với giông tố cuộc đời. Phải nhẫn nhịn, nhún nhường nhưng cứng rắn và uyển chuyển như tre mới không bị quật ngã.
Trong tu học cũng vậy, thiền môn không phải lúc nào cũng tĩnh lặng, thanh lương mà đôi khi vẫn gánh chịu sóng gió. Không chỉ cá nhân mà cả một đoàn thể tăng thân ở một số nơi cũng phải oằn mình trước những chướng duyên. Áp lực từ bên ngoài và cả bên trong lắm lúc trùm lên những đôi vai gầy vốn đã nhiều chịu đựng, cưu mang và cả sự hy sinh trọn tuổi xuân xanh. Cũng như tre, chúng ta cong nhưng không gãy, chờ giông gió đi qua mà bật dậy. Phải chăng đó là tinh thần tùy duyên. Tùy theo từng thời điểm và hoàn cảnh cụ thể để hành xử mà vẫn kiên trì với lý tưởng kiên trung với đạo.
Tre cong nhưng không gãy, ngoài đặc tính thân tre mềm dẻo và cứng chắc còn nhờ gốc rễ bền chặt, và nhất là nhờ nương tựa vào nhau, mọc thành bụi, thành hàng. Tre xanh hiền hòa trở thành một đối tượng thiền quán để tùy duyên, đoàn kết, nhẫn nhịn và bất khuất kiên cường nhằm thích ứng với mọi hoàn cảnh, quyết không ngã gục trước bất kỳ gian nan, khốn khó nào.
và đây là một trong những trang web mà Lam thường lui tới, mặc dù trên blog của Lam thì chưa bao giờ Lam post 1 dòng nào về Phật giáo cả . Sẵn đây em share với chị Ngọc luôn & em tin rằng chị Ngọc sẽ rất thích & thẩm thấu được nhiều điều hay cho mình chị ạ :
Lam cũng mê một số bài của PF lắm, hồi sáng kô mở volumn nên kô nghe gì, giờ vào nghe lại, em đang phê bài hát chị huynhtran post kìa , hay quá trời quá đất hà ! Cảm ơn chị nhiều nha, em chôm dìa nghe típ :)
Khỏi nói rồi cô ..., Pink Floyd mừ ! ( Ban nhạc này và cả chục ban khác của- âm nhạc thời thập niên 70's- dính liền một thời trai trẻ Saigon xa xưa của những người thanh thiếu niên cùng thế hệ tuổi với anh đấy ..., lúc ấy các cô chắc chừng...4, 5 tuổi chớ mấy huh ?...hà há ha...)
Pu có quà cho Vynn là tấm hình của đại học Vạn Hạnh.... bây giờ, sự Vynn xem sẽ thất vọng. Còn những hình ảnh ở ÔNG Tạ, đường Trương Minh Giảng, nhờ thờ Ba Chuông... giáo xứ.... thì không thể nhận ra, nhà thờ Ba Chuông đập đi xây hoàn toàn mới, kiền trúc kiểu gì đâu. Pu vòng đi vòng lại hai ba lần cũng chẳng mún chụp những thứ lạ hoác xa lạ này làm chi. Chỉ có đạihọc Vạn Hạnh còn nguyên hình dang.... đã cũ quá. Pu lưuở đâu đó sẽ tìm lại cho Vynn xem nhé.
- Oh..., không...đến nỗi thế ! kiu bằng anh giai là nghe...ổn hai cái tai roài cô...;-)) - Hơ Bố của Pu hơn Dì bây giờ tới .. 22 tuổi lận, đừng "bi quan" " LẠC QUAN " như vậy chớ:D => Thế thì giờ em đang gọi là anh Vynn mà, lạc quan lắm Pu à, :D
...
Trả lờiXóaThe grass was greener
The light was brighter
With friends surrounded
The nights of wonder
...
The grass was greener
The light was brighter
The taste was sweeter
The nights of wonder
With friends surrounded
The dawn mist glowing
The water flowing
The endless river
Forever and ever ...
Đầu óc tôi hôm nay rất nhiều suy nghĩ lộn xộn, và tôi nhớ đến bài hát này đã nghe ở bên nhà bạn Eric.(Cảm ơn Eric )
Trả lờiXóaMọi thứ sẽ tốt đẹp hơn khi ta có những người bạn tốt ở bên, tôi hiểu vậy. :)
Vẫn bình yên chứ em.!
Trả lờiXóaVâng, vẫn post được cái note này chị à. :)
Trả lờiXóaNghe mà buồn, mà xót xa đó em gái ơi!
Trả lờiXóaCứ đứng vững mà nhìn bầu trời vẫn luôn luôn bão táp và trong xanh em nhé.
Vâng, và cười điệu từ bi như chị nói ! :)
Trả lờiXóa< embed src="http://www.youtube.com/v/G7VnToMCrwU?fs=1&hl=en_US&autoplay=1&loop=1;" type="application/x-shockwave-flash" width="480" height="390" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" >
Trả lờiXóaBị lỗi mất
Trả lờiXóaChị thật tệ, rong chơi suốt giờ mới biết em buồn :D
Trả lờiXóaZdroj Schránka
Trả lờiXóaEm không buồn nhiều đâu, buồn vui lẫn lộn chị HT và chị Pu à, thỉnh thoảng em suy tư chút vậy thôi.
Trả lờiXóaChị HT làm cho cái clip tự play được như vậy hay quá, còn chị Pu tặng em cái ảnh như buổi sáng ở Đà lạt vậy,
em đang mỉm cười nè, :)
Lam rất hiểu tâm trạng của chị Ngọc & những trăn trở ưu tư của chị về những thăng trầm hỉ nộ ái ố trong tình bạn, tình người ..
Trả lờiXóaLife is short, so we should live well, love much, and laugh often my Dear !
Qua cơn mưa trời sẽ quang , mây sẽ tạnh & người với người sống để yêu nhau .
Em không theo đạo, không sùng đạo nào, và cũng hiếm khi, rất ít khi nói về Phật giáo hoặc tin vào những người thích trưng bá hình ảnh Phật, rao giảng đạo đức bằng lời nói suông khi tâm họ thì không như thế ... Em nhớ lúc nhỏ em đọc trọn 1 cuốn sách dầy về Phật , điều tồn đọng trong tâm trí & kí ức của em từ ngày ấy đến giờ chỉ gói gọn trong 2 câu mà em ghi khắc thôi , hôm nay em ghi tặng chị Ngọc :
1. Từ , Bi, Hỉ , Xả
2. Giữa cơn giông tố của trường đời, hãy luôn giữa Tâm mình như Đất !
Đất vốn hiền hoà, bình lặng, vững chải và là Mẹ của thiên nhiên , dẫu có sấm vang chớp giật , bão bùng, mây đen bao phủ ...thì chỉ có một lúc ngăn ngủi nào đó thôi, rồi thì tất cả sẽ biến mất, để lại bầu trời trong xanh & Đất mẹ thì vẫn bình chân như vại, vững như bàn thạch muôn đời là nền mống chịu đựng cho những thành trì kiên cố đựợc tọa lạc trên mình của nó . Mỗi khi có chuyện không vui & phiền phức, Lam thường ngẫm như thế đó chị & rồi em lại thấy lòng mình an nhiên .
Phật không ở đâu xa, Phật trong lòng ta đó . Khi Phật "thật sự" ngự trị trong lòng mình, thì tâm mình sẽ kô còn chổ dung chứa mọi sân si, nộ ố ...
Mong chị Ngọc sớm đi qua được buồn phiền mà chị va phải & vui vẽ trở lại , yên , an !
Hugs
Mềnh "định" viết chi đó cho em gái hanoi mềnh zui zui lên chút...
Trả lờiXóamà đọc thấy cái com. của Lam-mụi mềnh...tịt ngòi luôn.., Hứ..viết gì...hay wa' zợ !
vậy mềnh cũng viết ...y chang ý đó cho ngoctong mùh.. ha há hà...
( ui cha, ngoctong nghe cả nhạc của "Pink Floyd" nữa huh ?...hay nha em gái..: Khen ! );-))
Em cảm ơn anh Vynn và Lam,
Trả lờiXóaQua cơn mưa trời sẽ quang , mây sẽ tạnh & người với người sống để yêu nhau . :-)
:) I'm glad you are happy now chi. Ngoc !
Trả lờiXóaAnd this is for chi Ngoc & anh Vynn (ca^y Truc') and all our dearest friends :
Cong nhưng đừng gãy13/01/2010 02:42 (GMT+7)Kích cỡ chữ:
Ảnh Minh họa
Một trong những hồi ức thân thương nhất của tôi khi còn thơ đó là đi dọc theo và ngồi xuống bên bờ sông. Nơi đó tôi được tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng, ngắm nhìn dòng nước lặng lờ trôi và nghe tiếng chim hót cùng những chiếc lá cây rì rào. Nơi đó tôi cũng được ngắm những thân tre oằn xuống dưới sức gió rồi vút ngược lên trời cao khi những cơn gió lặng đi.
Khi nghĩ về tính đàn hồi của thân tre lúc chúng cong và thẳng ngược lại về vị trí cũ, khái niệm về sự thích ứng hiện lên trong óc tôi. Liên hệ điều này với con người, sự thích ứng có nghĩa là khả năng phục hồi sau một cú sốc, nỗi u sầu, hoặc bất kỳ trạng thái nào đã làm căng thẳng hết mức những cảm xúc của con người.
Bạn có bao giờ cảm thấy mình gần như gục ngã? Bạn gần như bị bẻ gãy? Hãy cảm tạ trời đất vì sau thử thách ấy bạn vẫn còn tồn tại để có thể nói về sự trải nghiệm đó.
Cuộc sống là sự tổng hòa của những thời khắc tươi đẹp và đen tối, những phút giây hạnh phúc cũng như bất hạnh. Những bất hạnh sẽ gần như bẻ gãy bạn, nhưng hãy cố gắng cong người gắng chịu, đừng để bị bẻ gãy. Hãy nỗ lực, đừng để hoàn cảnh hạ gục bạn.
Trên đường đời, nếu gặp cam go và bạn đang ở vào thời điểm sắp gãy, hãy chứng tỏ sự thích ứng của mình. Giống như những cây tre, cong nhưng không gãy. (Theo Nghệ thuật sống hạnh phúc)
BÀI HỌC ĐẠO LÝ:
Có rất nhiều bài học sinh động về cuộc sống đang xảy ra quanh ta. Chỉ cần bình tâm quán sát và chiêm nghiệm, chúng ta sẽ thấy rõ điều ấy. Thân tre cong nhưng không gãy là một hình ảnh đẹp, một tấm gương về lòng nhẫn nại và kiên cường.
Tre cong vì thân nhỏ mà giông to gió lớn nên phải oằn mình. Tuy nhiên, dù thân cành mảnh mai nhưng lại rất cứng chắc nên mặc cho gió táp mưa sa, tre vẫn không bị gãy. Oằn cong xuống, thấp đến la đà nhưng rồi tre bật dậy, lao vút lên đong đưa quyến rũ. Cong để không bị gãy nên đó cũng là một nghệ thuật sống, bí quyết để tồn tại.
Cuộc sống vốn dĩ bất toàn, vì thế những thất bại, đổ vỡ, không như ý… cũng thường xảy ra, và đó là điều đương nhiên, không ai tránh khỏi. Mỗi người khi lao vào cuộc mưu sinh đều phải đối mặt với giông tố cuộc đời. Phải nhẫn nhịn, nhún nhường nhưng cứng rắn và uyển chuyển như tre mới không bị quật ngã.
Trong tu học cũng vậy, thiền môn không phải lúc nào cũng tĩnh lặng, thanh lương mà đôi khi vẫn gánh chịu sóng gió. Không chỉ cá nhân mà cả một đoàn thể tăng thân ở một số nơi cũng phải oằn mình trước những chướng duyên. Áp lực từ bên ngoài và cả bên trong lắm lúc trùm lên những đôi vai gầy vốn đã nhiều chịu đựng, cưu mang và cả sự hy sinh trọn tuổi xuân xanh. Cũng như tre, chúng ta cong nhưng không gãy, chờ giông gió đi qua mà bật dậy. Phải chăng đó là tinh thần tùy duyên. Tùy theo từng thời điểm và hoàn cảnh cụ thể để hành xử mà vẫn kiên trì với lý tưởng kiên trung với đạo.
Tre cong nhưng không gãy, ngoài đặc tính thân tre mềm dẻo và cứng chắc còn nhờ gốc rễ bền chặt, và nhất là nhờ nương tựa vào nhau, mọc thành bụi, thành hàng. Tre xanh hiền hòa trở thành một đối tượng thiền quán để tùy duyên, đoàn kết, nhẫn nhịn và bất khuất kiên cường nhằm thích ứng với mọi hoàn cảnh, quyết không ngã gục trước bất kỳ gian nan, khốn khó nào.
BẠCH VÂN
và đây là một trong những trang web mà Lam thường lui tới, mặc dù trên blog của Lam thì chưa bao giờ Lam post 1 dòng nào về Phật giáo cả . Sẵn đây em share với chị Ngọc luôn & em tin rằng chị Ngọc sẽ rất thích & thẩm thấu được nhiều điều hay cho mình chị ạ :
Trả lờiXóahttp://www.giacngo.vn/vanhoa/2010/01/13/5AD240/
Lam cũng mê một số bài của PF lắm, hồi sáng kô mở volumn nên kô nghe gì, giờ vào nghe lại, em đang phê bài hát chị huynhtran post kìa , hay quá trời quá đất hà ! Cảm ơn chị nhiều nha, em chôm dìa nghe típ :)
Trả lờiXóaCảm ơn Lam, bài viết về cây tre cũng hay, rảnh chị sẽ vào xem tiếp trang web Lam nói, ngày bình yên nha !
Trả lờiXóaddie^u, nhac. cua? bai` hat' nay` nghe la^ng la^ng chi. N a` , ra^t' tra^m` a^m' , phe^ phe^ ..
Trả lờiXóaChị ghé thăm nghe bản nhac của em, chúc em vui
Trả lờiXóaVâng, em cũng đang nghe bài hát chị Pu và Lam à, ngày bình yên cho cả nhà Mul chúng ta,
Trả lờiXóaI love you all ! :)
Khỏi nói rồi cô ..., Pink Floyd mừ !
Trả lờiXóa( Ban nhạc này và cả chục ban khác của- âm nhạc thời thập niên 70's- dính liền một thời trai trẻ Saigon xa xưa của những người thanh thiếu niên cùng thế hệ tuổi với anh đấy ..., lúc ấy các cô chắc chừng...4, 5 tuổi chớ mấy huh ?...hà há ha...)
Bài này em nghe bên nhà bạn Eric, thấy hay nên tìm nghe.
Trả lờiXóa( lúc đó tụi em mà gặp anh Vynn chắc chào bằng chú ?...hà há ha...)
Oh..., không...đến nỗi thế ! kiu bằng anh giai là nghe...ổn hai cái tai roài cô...;-))
Trả lờiXóaPu có quà cho Vynn là tấm hình của đại học Vạn Hạnh.... bây giờ, sự Vynn xem sẽ thất vọng. Còn những hình ảnh ở ÔNG Tạ, đường Trương Minh Giảng, nhờ thờ Ba Chuông... giáo xứ.... thì không thể nhận ra, nhà thờ Ba Chuông đập đi xây hoàn toàn mới, kiền trúc kiểu gì đâu. Pu vòng đi vòng lại hai ba lần cũng chẳng mún chụp những thứ lạ hoác xa lạ này làm chi. Chỉ có đạihọc Vạn Hạnh còn nguyên hình dang.... đã cũ quá. Pu lưuở đâu đó sẽ tìm lại cho Vynn xem nhé.
Trả lờiXóaHơ Bố của Pu hơn Dì bây giờ tới .. 22 tuổi lận, đừng "bi quan" " LẠC QUAN " như vậy chớ:D
Trả lờiXóa- Oh..., không...đến nỗi thế ! kiu bằng anh giai là nghe...ổn hai cái tai roài cô...;-))
Trả lờiXóa- Hơ Bố của Pu hơn Dì bây giờ tới .. 22 tuổi lận, đừng "bi quan" " LẠC QUAN " như vậy chớ:D
=> Thế thì giờ em đang gọi là anh Vynn mà,
lạc quan lắm Pu à, :D