Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011
Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011
Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011
Bài hát - Ngưng Lặng Soi Lại Mình
Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011
Chiều nay nghe VOV giao thông, có ông tiến sĩ gì đó làm về giao thông nói rằng hệ thống đường xá và điểm đỗ của Hà Nội hiện nay vẫn tạm đủ, chỉ do việc quản lý giao thông còn kém nên mới hay bị ùn, tắc đường. Trời ! mình thì nghĩ sáng nào, chiều nào, thậm chí cả ngày tắc đường là do có những ông tiến sĩ như thế này, cáu !!!!!
Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011
Nắng Ấm
Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011
Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011
Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011
Chỉ là ... vậy thôi
Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011
Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011
Something to keep ...
Whose woods these are I think I know.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake
The only other sound’s the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep,
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.
Robert Frost
Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011
Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011
Nắng vàng mơ ...
Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011
Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011
Nỗi Buồn ?
Có thể bạn ít thấy tôi buồn hay không thấy tôi buồn ? Nhưng cuộc sống là niềm vui và nỗi buồn xen kẽ mà, suy ra tôi cũng có những nỗi buồn, cũng có lúc khóc (ngon lành) …
Tôi biết và hiểu có lúc bạn rất buồn và đau khổ, rất đau … tưởng như không vượt qua được …
Vâng, nếu khóc được bạn hãy khóc thật nhiều cho vơi đi nỗi buồn … rồi nỗi buồn sẽ qua …
Tôi khâm phục bạn, bạn đã và đang vượt qua …
Buồn đau giúp chúng ta suy ngẫm, hiểu biết thêm về cuộc sống và giúp chúng ta trưởng thành hơn …
Nỗi buồn đau của bản thân chúng ta cũng giúp chúng ta hiểu và cảm thông được nỗi đau của người khác, thương hơn những con người chúng ta …
Buồn đau giúp chúng ta biết yêu thương nhau hơn và biết trân trọng niềm vui …
Tôi không chúc bạn một ngày toàn niềm vui, mà tôi xin chúc bạn một ngày vượt qua được nỗi buồn và đón nhận niềm vui !
Niềm vui nhân đôi, nỗi buồn sẻ nửa …
(Viết tặng một người bạn đã chia sẻ với tôi nỗi buồn của mình và cũng tặng cho tôi luôn. :)
Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011
Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011
Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011
What an amazing day to be a live ! :)
Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011
Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011
Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011
Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011
Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011
Nutcase. :)
Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Cháo gà Hà Nội
Cháo gà Hà Nội
Vào những buổi tối muộn, khi trời Hà Nội trở gió mát mẻ, nhiều người lại tìm đến những hàng ăn khuya, trong đó có hàng cháo gà 6B trên phố Thợ Nhuộm.
Hàng cháo 6B không có tên tuổi cụ thể, mà tên gọi của quán dựa trên vào địa chỉ nơi bà cụ chủ quán thường ngồi, nằm ở vỉa hè số 6B phố Thợ Nhuộm. Gọi là quán nhưng hàng cháo 6B chỉ có hai chiếc bàn nhỏ, một ngăn tủ kính bà chủ dùng để đựng gà và vài chiếc ghế cho thực khách tới ăn. Hàng cháo chỉ bán vào chiều tối muộn, khi ánh đèn đường bắt đầu bật sáng.
| Quán cháo 6B nằm khiêm tốn trên vỉa hè phố Thợ Nhuộm. |
Điểm hút khách nhất của quán 6B là thịt gà ở đây là loại gà ta chính hiệu, thịt thơm mà chắc. Bà chủ quán thường để nguyên cả con, khi nào có khách tới ăn mới bắt đầu lọc thịt. Khi ăn, bạn sẽ cảm nhận được miếng thịt gà thơm ngon hòa với vị cháo trắng được quấy đều tay, hạt gạo bở, bát cháo sánh mà không quánh như loại cháo vẫn được trộn cùng bột.
| Bát cháo gà với hành thái nhỏ, thịt gà thơm ngậy và mùi hạt tiêu thơm nồng. |
Quán 6B không chỉ có cháo mà còn bán cả lòng mề, trứng non và tiết gà chần. Một "đặc sản" của quán là món chân gà luộc mềm và thơm. Thông thường, khách quen của quán tới hàng cháo 6B đều gọi vài cái chân hay một bát lòng mề ăn chơi trước rồi mới thưởng thức tới món cháo đùi gà thơm ngậy.
| Chân gà luộc là món ăn chơi được nhiều người ưa thích. |
Không chỉ bán cháo, quán 6B còn có cả phở gà và phở bò do hai người con của bà làm. Vì vậy, bạn có thể lựa chọn cháo hoặc phở gà, phở bò tùy thích. Vào những buổi tối se lạnh sau cơn mưa, ngồi thưởng thức một bát cháo thơm nức hay một bát phở bốc khói nghi ngút là thú vui và sở thích của nhiều người.
| Bát phở gà đùi với thịt gà săn chắc. |
| Thịt bò vừa chín tới, mềm và ngọt. |
Linh Phạm
Nguồn: http://ngoisao.net/news/an-dau/2011/07/172579-chao-ga-ha-noi/
Ghi chú : Đây là 1 hàng ăn NGON, BỔ, RẺ đã được cấp bằng chứng nhận :)
Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011
Những câu chuyện về Sài Gòn
Những câu chuyện về Sài Gòn
Đây là một bộ sưu tầm những chiện lặt vặt về người Sài Gòn, cách cư xử của người Sài Gòn.
Đoc để thấy cuộc sống vẫn còn nhiều đều tốt đẹp.
Chuyện 1.
Đó là một con hẻm khá rộng rãi ở giữa nhưng hai đầu thì nhỏ xíu, chỉ chạy lọt chiếc xe máy, nối hai trục đường chính ở quận 3. Trong hẻm nhà cửa san sát, nhà mới xây cao 3~4 tầng cũng nhiều mà nhà cũ, mái tole gác gỗ cũng sin sít, nhiều nhà dùng phía trước để buôn bán nhỏ, bán đồ ăn hoặc tạp hóa, nhiều nhà mở tiệm gội đầu hoặc đặt biển công ty mà chẳng có nhân viên. Dân cư trong hẻm hầu hết đều biết nhau, cũng có một vài người mới dọn tới hoặc thuê nhà trong hẻm nhưng họ nhanh chóng làm quen với cư dân hẻm.
Bà chủ nhà trọ của tôi được gọi là cư dân lâu đời nhất của hẻm, hơn 60 năm. Bà là người cất nhà đầu tiên trên đất này. Bà kể, lúc bà vô Sài Gòn năm 16 tuổi, cả nhà bà đi trên một cái ghe. Lúc đó hẻm này, từ đầu đến cuối, là một con rạch rộng và sâu, bơi chừng vài chục sải mới sang bờ, tuy thông với nhiều rạch khác nhưng nước ở rạch này lại trong veo, đáy toàn cát. Bờ bên này, chỗ nhà trọ tôi ở, là một cái bến thuyền tấp nập suốt ngày đêm. Cha của bà đã dựng cái chòi đầu tiên trên bến, đúng chính chỗ căn nhà bây giờ, lúc đó ban đêm gió từ những con rạch thổi lồng lộng đến nỗi muốn cuốn bay mọi thứ.
Có nhiều sông rạch, nhiều đầm lác, nhiều rừng dừa nước đã biến mất, nhường chỗ cho phố xá và những con hẻm đầy nhà, đầy người, ở Sài Gòn.
Chuyện 2.
Ở một showroom sang trọng của một hãng xe hơi nổi tiếng mà giá của một chiếc xe nằm ngoài khả năng đếm của nhiều người, vào một buổi trưa trời nắng gắt bên ngoài nhưng bên trong vách kính thì mát lạnh. Anh nhân viên bán hàng mặc đồ vest với cà vạt và dày da bóng lộn đang ngồi xem tivi.
Có một cụ ông đi bộ ngoài đường mở cửa vào showroom. Trông ông có vẻ không được khá giả lắm, tuy cũng vận áo sơ mi ngắn tay cũ và một chiếc quần khaki ngả màu. Ông cụ bước vào, đảo mắt nhìn một lượt rồi chắp tay sau lưng đi đến những chiếc xe trưng bày và bắt đầu xem xét. Anh nhân viên bán hàng bật dậy đi theo cụ, anh đi nhẹ nhàng và tỏ vẻ lịch sự. Anh gọi cụ là ngoại. Ngoại ơi, ngoại à. Mỗi lần cụ dừng lại ở một chi tiết anh lại đề nghị được cho cụ xem rõ hơn, anh mở cửa trước, cửa sau, mở nắp capo để cho cụ xem. Khi cụ tỏ ý thắc mắc thì anh lại nhẹ nhàng giải thích với cụ, cụ già cứ gật gù lắng nghe nhưng có vẻ không hiểu mấy.
Đi chán cũng mỏi, anh bán hàng mời cụ già lại chỗ sofa có cái bàn kiếng sạch bóng và mời cụ dùng café, loại café đá pha sẵn thôi. Mãi sau cụ già nói với anh: qua thấy chỗ bán xe hơi này sang trọng quá, lại có máy lạnh nên qua vô xem chơi, chứ xe này cả dòng họ qua gom tiền lại cũng mua không nổi. Anh nhân viên vẫn rất lịch sự: dạ con biết, sẵn ngoại vô chơi thì con giới thiệu luôn để ngoại coi xe, đâu phải ai vô coi xe cũng mua đâu ngoại. Anh cười, coi bộ hiền khô.
Chuyện 3.
Một góc ngã tư giao lộ giữa hay con đường thuộc loại đông nhất nhì Sài Gòn, nơi thường xuyên bị kẹt xe, nhất là vào giờ cao điểm. Bên cảnh sát giao thông phân công hai anh sĩ quan đến trực ở ngã tư này để giải quyết nạn ùn tắc và xử phạt mấy phương tiên chạy ẩu, nhất là mấy chiếc xe hơi rẽ trái sai luật.
Hai anh sĩ quan này có lẽ thuộc loại vất vả nhất trong ngành vì thời gian của hai anh hầu hết đều phải đứng ngoài nắng ngoài mưa để phân luồng và điều chỉnh đèn tín hiệu, chỉ cần hai anh vắng bóng một lúc là cái ngã tư lại nùi nùi một mớ xe cộ.
Chỗ hai anh đứng có một cái tủ điện chìm, lúc nào cũng có nước uống. Sáng thì café, nắng lên thì trà đá, chiều thì có nước đá chanh… Mỗi khi uống hết nước thì anh sĩ quan trẻ hơn băng qua đường đem trả những cái ly cho một quán cóc gần đó. Quán cóc vỉa hè nhưng lúc nào cũng có khách ngồi.
Lát sau bà chủ quán lại bưng qua một món thức uống mới, đúng lúc tôi đứng gần đó. Anh sĩ quan lớn tuổi hơn quay qua nói, hình như cốt để cho tôi nghe: bà này bả cho tụi tôi uống nước miễn phí cả tháng nay, nói hoài mà hông chịu cầm tiền, mơi không uống nữa nghen bà. Bà già cười lớn, ha hả, mấy chú làm việc cực khổ, tui đãi miếng nước, chuyện nhỏ xíu mà, mấy chú uống cho tui dzui.
Chuyện 4.
Dạo này Sài Gòn trời nắng gắt, đi ngoài đường hay thấy mấy thùng ghi “trà đá miễn phí”, ai muốn uống thì uống, dân xe ôm, xích lô là khoái dữ lắm, ghé uống ừng ực rồi cứ vậy đi, không cần phải cảm ơn.
Một lần ông xe ôm chở tôi xin phép tấp vô lê uống ly trà đá, tôi mới biết là có trà đá miễn phí. Đó là thùng trà đá miễn phí tôi thấy đầu tiên, nó ở gần bệnh viện 115, mặc dù nó không có bảng ghi “miễn phí”, chỉ thấy một thùng trà đá để ngoài đường, ai qua lại nếu biết cứ tự động rót mà uống. Uống hết có người ra châm trà, châm nước, bỏ đá vô.
Tôi hỏi ông xe ôm, trà đá miễn phí kiểu vầy có nhiều không chú. Ổng nói cũng nhiều, tùy mình biết chỗ mà ghé uống, trời nắng vầy có ly trà đã cũng đã lắm chú. Tui không phải nghèo đến mức cần phải uống trà đá miễn phí, tui uống bị thấy khoái vậy thôi.
Chuyện 5.
“Bây giờ cầm tờ báo lên là rầu, hết muốn coi báo” – Câu này của một đại gia Sài Gòn. Đại gia này có lẽ đã về hưu, con cái đã thành đạt lấy vợ lấy chồng ở riêng hết. Đại gia này thường hay ngồi ở quán café cóc của bà già ở mẩu chuyện số 3. Sáng nào cũng có mặt, dù nắng hay mưa.
Sáng nào đại gia cũng mua báo, chắc chắn là có Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Công An, Pháp Luật… thỉnh thoảng mua tờ tạp chí hoặc nguyệt san. Đại gia chỉ mua báo của hai người, một con bé và một thằng bé quen, bữa đứa này bữa sau đứa kia. Hai đứa trẻ bán báo không bao giờ cạnh tranh nhau quyết liệt hoặc tỏ ra giành mối, chúng vui vẻ cùng phục vụ một vị khách hàng. Đại gia mua rất nhiều nhật báo nhưng lúc ra về chỉ đi tay không.
Sau này, khi có dịp ngồi ở quán café cóc đó suốt một buổi sáng tôi mới biết. Nếu hôm đó đại gia mua báo của thằng bé, sau khi đọc xong ông sẽ gấp tờ báo lại như cũ và đem cho con bé đi bán tiếp và ngược lại, nếu mua của con bé thì ông sẽ đem cho thằng bé để nó đi bán cho người khác, tiền thì ông vẫn trả đủ.
Chuyện 6.
“Cho nhiêu cũng được” – Câu này ai ở Sài Gòn chắc là biết, chắc thỉnh thoảng có nghe, nhất là khi đi taxi, xe ôm, xích lô… nếu là khách đi quen rồi hoặc quãng đường gần quá khó trả giá thì bác tài sẽ nói vậy: chú (cô) cho nhiêu cũng được. Nói vậy chứ ai đành lòng cho ít, ví như đúng ra bảy ngàn thì khách sẽ đưa mười ngàn cho chẵn tiền.
Đó cũng không hẳn vì ít tiền quá mà nói vậy, cũng có khi nhiều thứ giá trị hơn người bán cũng nói: cho nhiêu cũng được. ví dụ như chuyện có cô giáo nọ dạy văn ở một trường cấp hai, cô nổi tiếng là thương học trò như con. Mỗi buổi sáng cô hay đi chợ ở gần nhà để tiện việc cơm nước. Trong chợ có rất nhiều người biết cô là cô giáo, và họ thường gọi luôn là “cô giáo”. Nhiều khi cô giáo cũng khó xử với các bà, các chị trong chợ, họ cứ bỏ vô giỏ cô khi thì con cá, khi thì bó rau, khi thì ký thịt… khi cô đòi trả tiền thì họ không chịu lấy hoặc nói: cô giáo cho nhiêu cũng được.
Cho nhiêu cũng được
Chuyện 7.
Ông là thương binh, thương binh của chế độ cũ, ông bị thương gần ngày Sài Gòn giải phóng. Sau giải phóng ông làm nhiều nghề để sinh sống và để nuôi ba đứa con ăn học. Một lần nọ ông làm công việc bảo vệ ở một nhà hàng vào buổi tối, đó là một nhà hàng lớn và có rất nhiều nhân viên và thực chất công việc của ông là chuyên đắt xe cho khách đến ăn nhậu mà thôi. Chủ nhà hàng là một người đàn ông khá giả và cư xử rất được.
Một hôm có chuyện. Đêm khuya khi nhà hàng chuẩn bị đóng của và người chủ cũng chuẩn bị ra về thì có một nhóm người hung dữ cầm mã tấu xông vào nhà hàng truy sát người chủ. Người đàn ông tuy khá cao to và nhanh nhẹn nhưng khó có thể chống cự với bốn năm tên sát thủ chuyên nghiệp, tất cả mọi người bỏ chạy tán loạn. Ông thấy vậy không được nên đứng ra bảo vệ chủ mình, vừa đỡ đòn vừa dìu anh này bỏ chạy. Nhờ sự giúp sức của ông, nạn nhân đã thoát thân tuy cũng bị thương nhẹ, còn ông thì bị hai nhát chém nặng mà một nhát sau này đã làm ông không thể cử động cánh tay phải.
Người chủ mang ơn ông lắm dù ông nhiều lần nói “chú ơi, tôi làm công cho chú thì phải bảo vệ chú thôi, ơn nghĩa gì mà chú cứ nói hoài”. Và mặc dù ông đã nhiều lần từ chối nhưng người chủ nhà hàng vẫn mua cho ông một căn nhà nhỏ, chu cấp hằng tháng đủ nuôi cả gia đình ông và cho tiền ba đứa con ông ăn học.
Chuyện xảy ra đã lâu rồi. Hôm qua tôi ngồi trong ngân hàng, ngồi kế bên cậu con trai lớn của ông và được nghe câu chuyện này. Cậu nói: chú đó sắp đi Mỹ rồi nên bữa nay chú kêu con ra ngân hàng mở tài khoản để mai mốt chú chuyển tiền về.
Chuyện 8.
Chuyện này nghe một bạn sinh viên kể. Bạn nói trước nhà bạn nghèo lắm, mẹ bạn bán vé số ở Quận Tám và bạn cũng đi bán phụ mẹ. Nếu bạn học buổi sáng thì sẽ phụ mẹ bán buổi chiều và ngược lại, nhà chỉ có hai mẹ con.
Có một chú thợ hồ ở gần nhà, nói là gần nhà chứ thực ra là ở một cái chòi trong xóm hẻm sâu sát bờ kinh, chú này mỗi khi nhậu thường hay mua vé số của hai mẹ con cậu. Chú này mua không nhiều, mỗi lần chỉ mua hai vé, nhưng điều đáng nhớ là sau khi trả tiền hai vé thì chú sẽ cho lại cậu một vé, và lúc nào cũng căn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.
Và cậu đổi đời thiệt, một lần cặp vé số định mệnh đã trúng giải độc đắc. Người vợ của chú thợ hồ khi biết chồng mình trúng số độc đắc đã nổi lòng tham và muốn đòi lại tờ vé số mà chú đã cho cậu buổi chiều trước đó. Nhưng chú thợ hồ đã kiên quyết không đòi lại, chú còn dùng tiền trúng số đã cả xóm một bữa nhậu linh đình.
Có vốn, mẹ cậu không bán vé số nữa mà chuyển ra mở quán ăn sáng và cuộc sống của hai mẹ con đã khá hơn trước rất nhiều. Chỉ riêng chú thợ hồ thì vẫn ]làm thợ hồ, bây giờ chú mua vé số của người khác nhưng tật cũ vẫn không bỏ, mua hai vé và cho lại người bán một vé. Chú luôn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.
Chuyện 9.
Ông chạy xe ôm ở Quận 10 nhưng nhà ông thì ở tận ngã tư An Sương, vợ ông thì bán vé số nên ông thường đậu xe kế bên bà. Hai người mang cơm theo ăn buổi sáng và buổi trưa, buổi chiều thì trả vé về sớm rồi cùng ăn ở nhà.
Quê ông bà ở Cần Giuộc. Bữa nọ thấy có người trông dáng như ở quê lên, tới ghé cho ông bà hai con gà, một buồng chuối và một giỏ đệm đầy cá trê phi, con nào con nấy mập ú, vàng óng. Tôi tò mò hỏi: bà con dưới quê gửi lên hả chú? Ông cười, nói đúng ở quê gửi lên nhưng mà hông phải của bà con, thằng đó nó chiếm đất của tui đó chớ.
Nhà ông có nhiều anh em, cha ông có chia cho ông ba công ruộng ở quê. Ruộng đất phèn nên một năm chỉ trồng được một vụ mà lại có mùa trúng mùa thất nên ông bỏ đó lên Sài Gòn chạy xe ôm. Ruộng bỏ hoang lại nằm xa xóm nên không ai coi. Một lần ông về quê và phát hiện ruộng của mình có người chiếm mất. Đó là một gia đình nghèo, hai vợ chồng và bốn đứa con nheo nhóc, trước họ sống theo ghe nhưng cái ghe nát quá nên cả gia đình dắt nhau lên bờ kiếm đất hoang lập nghiệp, cũng bị đuổi cùng đường mới tới đây.
Mới đầu ông cũng làm căng, thưa lên xã rồi nhờ bà con tới đòi kịch liệt lắm, nhưng do đất nhà từ xưa không có giấy tờ, lúc chia cũng không lập di chúc nên khó nói lý. Rồi ông phát hiện bà vợ mình bị tiểu đường nặng nên thời gian của ông chủ yếu ở bên bà, ông không thiết đòi đất nữa. Một lần về quê đám giỗ ông đã ký giấy cho gia đình nghèo nọ ba công đất luôn.
Ông nói, mình cũng nghèo mà thấy tụi nó còn nghèo hơn. Mình già rồi, sống nay chết mai, thôi coi như làm phước cho tụi nó. Cũng được cái là vợ chồng nó cũng biết điều, nhận tía má luôn, đem lên cho đồ hoài, ăn hổng hết.
Tôi đã xin ông chụp tấm hình này năm ngoái.
Chuyện 10.
Sài Gòn rộng, rộng lắm, nên chuyện ở Sài Gòn người ta hay kêu là: chiện nhỏ.
(sưu tầm từ Blog anh Đàm Hà Phú)
(Sưu tầm từ nhà bạn Ngochieu : http://blog.ngochieu.com/cam-nghi/nhung-cau-chuyen-ve-sai-gon/comment-page-1/ )
Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011
Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011
Du lịch qua những hình ảnh
Bay trên gấm vóc
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011
Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011
Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011
Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011
Chanson de Solveig - Khúc hát nàng Solveig
Mang bóng dáng đông qua xuân về
Và nỗi nhớ anh đi chưa về
...
Ngàn trùng dù có cách xa
Anh sẽ về... rồi anh sẽ về ...
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011
Những màn bắn pháo hoa tuyệt đẹp !
Hà Nội cả tuần nay nhiệt độ luôn khoảng 40 độ C, tôi đi lang thang tìm cái gì đó mát mẻ, cool, và tìm thấy cái link này.
Tối nay có thể có mưa, trời sẽ mát, hy vọng là là sẽ thích hợp để cả nhà Mul chúng ta thưởng thức pháo hoa ! :)
|
Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011
Cái biết và cái chấp
cái biết và cái chấp
Có lẽ chúng ta ai cũng đều biết câu truyện người mù sờ voi. Một hôm có một vị vua ra lệnh cho người hầu mang một số những người bị mù từ thuở bé tụ họp lại ở một nơi. Sau đó vua cho sai đem một con voi đến để cho các người mù nhận diện. Người mù thứ nhất được sờ đầu của con voi, người mù thứ hai được sờ lỗ tai con voi, và rồi những người mù khác tuần tự được sờ vòi của voi, thân, ngà, chân và đuôi của nó. Sau đó vì vua hỏi, “Này các ông, các ông hãy nói cho ta nghe, con voi giống như thế nào?” Và mỗi người mù trả lời theo kinh nghiệm của chính mình: con voi giống như là một bình tưới nước, một cái đòn xóc, như một cây quạt, một cái thúng sàng thóc to, một cây cột, một cây chổi.
Chắc bạn cũng đã được nghe câu truyện ấy nhiều lần rồi, nhưng có lẽ ít ai biết rằng câu truyện ấy được ghi chép lại trong Trường Bộ Kinh và Tiểu Bộ Kinh.
Ý nghĩa của câu truyện
Và theo bạn nghĩ, câu truyện người mù sờ voi ấy muốn dạy ta điều gì? Phải chăng nó muốn nói bất cứ một vấn đề nào cũng có nhiều khía cạnh khác nhau, mà cái biết của chúng ta thì chỉ giới hạn trong một kinh nghiệm rất cá nhân của mình? Cái thấy ấy hoàn toàn tùy thuộc vào sự tiếp xúc và kinh nghiệm của mỗi người?
Nhưng trong kinh còn kể tiếp là những người mù ấy bắt đầu tranh cãi với nhau về sự thật của con voi là như thế nào, “Con voi giống như cây quạt, chứ không thể giống như cây chổi được!”, “Nó là như thế này chứ không phải là như thế kia!” Và sau một hồi tranh cãi, cuối cùng những người mù ấy nổi giận, lao vào và đấm đá lẫn nhau.
Có lẽ câu truyện ấy không phải chỉ đơn giản nói rằng: mỗi chúng ta ai cũng có một ý kiến, nhận thức khác nhau về một việc gì đó, và nó không phải là một sự thật trọn vẹn. Thật ra đó cũng là chuyện bình thường thôi, vì mỗi chúng ta cũng chỉ có thể biết được qua kinh nghiệm của chính mình, và nó thì rất phiến diện. Vì thế, nếu như chúng ta có sự tranh luận với nhau, thì cũng là chuyện tự nhiên thôi.
Nhưng có lẽ câu truyện ấy muốn nhắc nhở rằng, vấn đề bắt đầu có mặt khi chúng ta cho rằng chỉ có cái thấy của mình mới là đúng và là duy nhất. Và cái chấp ấy dẫn đến sự “đâm chém lẫn nhau bằng binh khí của miệng lưỡi” như theo lời diễn tả trong kinh.
Vấn đề không phải vì cái biết giới hạn
Và vì vậy, tôi nghĩ vấn đề khổ đau không phải là do cái thấy của chúng ta có giới hạn, nhưng là vì chúng ta đã nắm bắt và cố chấp vào nó như thế nào mà thôi. Chúng ta ít có thể nào có một cái thấy, cái nhìn giống y như nhau. Mà thật ra trong cuộc sống đầy biến đổi này thì cũng đâu có một sự thật nào là sẽ đúng hết cho mọi hoàn cảnh, mọi trường hợp đâu, phải không bạn? Chúng ta sẽ có những ý kiến khác nhau, đó cũng là chuyện tự nhiên thôi, nhưng ta cần nhớ đừng nên cho rằng sự thật chỉ có thể là như cái nhìn của mình!
Tôi nhớ trong kinh, có lần Phật cũng đề cập đến vấn đề này. Phật bảo rằng, những cái biết của những người khác không hẳn là sai lầm, Phật cũng thấy được những quan điểm khác nhau ấy, nhưng điều khác biệt là Ngài không bị mắc kẹt vào đó. Trong kinh Phạm Võng, Trường A Hàm, Phật có nói “Duy chỉ Như Lai biết rõ những cơ sở quan điểm này được nắm bắt như vậy, được giữ chặt như vậy, và cũng biết sẽ có báo ứng như vậy… Tuy biết nhưng không bị chấp trước. …Do không bị chấp trước nên được gọi là Như Lai.”
Phật thấy được hết tất cả những quan điểm và cái nhìn khác nhau, và chúng tuy không hoàn toàn sai trật, nhưng điều khác biệt với những người khác là Phật không bị kẹt và chấp trước vào một cái thấy nào hết.
Bao dung và rộng mở
Tôi nghĩ, câu truyện người mù sờ voi không phải chỉ đơn giản nói rằng, bất cứ một việc gì cũng đều có nhiều phương diện khác nhau, nhưng có lẽ còn muốn nhắc nhở ta rằng chính vì sự nắm bắt và cố chấp của ta mà đã tạo nên mọi thứ khổ đau cho mình và cho cuộc đời. Vì vậy, chúng ta hãy cứ cùng chia sẻ với nhau những cái thấy và kinh nghiệm của mình về một vấn đề nào đó, nhưng nhớ đừng bao giờ cho đó là Tôi, hoặc của Tôi, và rồi ta thấy rằng mình cần phải bảo vệ nó bằng mọi cách.
Có một câu truyện kể rằng, có lần Ma vương và Phật hóa thân ra hai người thường và cùng đi dạo với nhau trên đường phố. Cả hai thấy có một người đang đi phía trước. Anh ta đang đi bổng dừng lại và nhìn thấy một vật gì đó sáng lóng lánh dưới đất, anh cúi xuống nhặt vật ấy lên xem, lộ vẽ vui mừng và cất vào túi áo của mình. Phật quay sang hỏi Ma Vương, “Ông biết người ấy nhặt được cái gì đó không?” Ma Vương đáp, “Biết chứ, anh ta nhặt được một mảnh của chân lý.” Phật hỏi tiếp, “Thế ông không sợ là anh ta sẽ biết được chân lý sao?” “Tôi không sợ đâu Ngài, vì tôi biết rằng anh ta sẽ giữ gìn mảnh chân lý nhỏ bé ấy và cho đó là toàn thể chân lý!”
Con đường của Phật là để chuyển hóa khổ đau, và chính sự chấp trước của ta là nguyên nhân chánh của khổ đau. Tôi nghĩ, mục đích của sự tu học là để giúp ta bớt đi những cái chấp ấy, có được một thái độ rộng mở và bao dung hơn. Nó giúp ta có được một cái thấy, cái nhìn rộng lớn hơn đối với cuộc sống này. Vì nếu như mình chưa có một cái thấy chân chánh và rộng mở, thì hạnh phúc nào đó mà ta đang có, cũng khó có thể là một hạnh phúc chân thật, phải không bạn?
Nguyễn Duy Nhiên
Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011
Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011
EM MUỐN ...
Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011
Trời mưa tầm tã, mưa do ảnh hưởng của bão, lòng tôi chùng xuống khi đi dưới mưa, cảm giác khó tả mỗi khi đi dưới mưa như thế này, không phải là buồn bã mà giống như một chút buồn lan man, dễ chịu. Thế giới xung quanh thật là rộng lớn, tôi là 1 phần rất nhỏ bé trong đó ...
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011
TÌNH YÊU
Ta đem chôn tình yêu
Rồi trồng lên bia mộ
Lạy chúa! Thế là xong
Hai đứa cùng nói khẽ...
Nhưng tình yêu vùng dậy
Trách móc nhìn chúng ta
Các người nói gì vậy ?
Ta đang sống đây mà
Heinrich Heine
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011
Thư của Thượng Đế gửi cho người phụ nữ
Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011
Lỗi Lầm
THA THỨ
Đời sống với khuynh hướng hưởng thụ đã khiến cho ta không có nhiều cơ hội đề nuôi dưỡng và bảo vệ những đức tính quý báu trong tâm hồn, thậm chí ta còn liều lĩnh chấp nhận hư hao những hạt giống tốt đẹp ấy để đổi lấy những thỏa mãn quyền lợi tiện nghi. Khi đời sống tinh thần trở nên yếu kém thì chắc chắn ta sẽ gây ra ít nhiều những vụng về trong cách hành xử với những người chung quanh, hay lỡ chân trượt vào cạm bẫy.
Lúc đầu ta hay có thói quen đổ thừa cho hoàn cảnh, trách đời trách người, nhưng khi tâm tư lắng đọng ta mới thấy rõ chính nhận thức sai lầm và nội lực yếu đuối của ta mới là nguyên nhân gốc rễ gây ra tất cả những vụng về, lầm lỡ đó
Vừa mặc cảm ăn năn, vừa hốt hoảng lo sợ, tâm tư vốn sa sút giờ lại càng sa sút hơn. Nếu không có cánh tay hết lòng nâng đỡ của người thương yêu đưa tới, mà còn phải chịu thêm áp lực của những người chưa hiểu chưa cảm thông, thì có thể ta sẽ lún sâu thêm vào vũng lầy lầm lỗi hay sẽ chọn tới giải pháp tồi tệ nhất để mộng tìm một lối thoát thân .
Tôi được nghe kể về một em sinh viên vì không được thỏa mãn điểm thi, cho rằng các thầy cô đã cố tình chèn ép mình, nên đã cầm dao chém rất hung bạo vào Ban Giám hiệu nhà trường. Sự cố đáng tiếc này đã gây xáo trộn rất lớn trong dư luận, thầy cô và bạn bè đã hoàn toàn thất vọng nên gần như tẩy chay em, gia đình đã trách giận và không muốn nhìn mặt em, những người chung quanh đã không tiếc lời cay đắng buộc tội và háo hức muốn trừng phạt em với một bản án tù xứng đáng. Kết quả là vài tưần sau đó em đã lâm vào tình trạng khủng hoảng trầm trọng và trở thành bệnh nhân tâm thần cho đến nay.
Đúng là em đã mắc phạm sai lầm, lỗi của em có thể bị xem nặng hơn vì em đã từng là người của công chúng, được mệnh danh là học sinh gương mẫu cấp thành phố, đại diện thế hệ trẻ năng động và sáng tạo qua cuộc thi tài năng.
Nhưng nếu nhìn cho thấu suốt ta sẽ thấy hành động sai lầm của em hôm nay không chỉ của riêng bản thân em thôi, nó còn liên hệ sâu xa đến nhiều đối tượng đã và đang ảnh hưởng đến đời sống của em. Ta không thể nào nói em là một cá thể tồn tại biệt lập, không có liên can gì tới ta. Không đâu, tất cả chúng ta đều có một phần trách nhiệm trong đó, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp.
Nếu gia đình chăm sóc đời sống tinh thần của em kỹ lưỡng hơn, bạn bè và môi trường chung quanh tiết chế được những năng lượng tiêu cực hơn, tôn giáo kịp thời đem tới cho em những phép thực tập có khả năng chế ngự những cảm xúc trong lòng hơn, học đường trao truyền cho em đầy đủ vốn liếng đạo đức và có tình thầy trò hơn, an ninh xã hội quản lý chặt chẽ hơn các nguồn phim ảnh hay trò chơi điện tử có tính chất bạo động, kinh tế phát triển cân đối hơn để con người bớt bận rộn, có nhiều cơ hội tìm hiểu và thương nhau nhiều hơn… thì chắc là em sẽ không dễ lạc vào nẻo đường tăm tối như vậy.
Ta nỡ đổ hết trách nhiệm này lên vai em thì làm sao em gánh nổi. Em sẽ gục ngã và mất hết tương lai, và ta cũng sẽ mất dần những người em tiếp nối ta đi về tương lai. Những người em đó là tương lai của chúng ta. Em đã mắc phạm sai lầm và em cần được cứu giúp, đó là con đường thoát cho em và cho cả nhân loại. Ta đừng để sự giận hờn và thất vọng quá mức khiến ta trở thành kẻ thờ ơ vô trách nhiệm, để rồi ngoảnh mặt quay đi hay thẳng tay trừng trị hết những người em nhất thời non dại.
Xin cho một con đường
Ta cũng đừng cho mình cái quyền lên án buộc tội kẻ khác. Nếu chúng ta vẫn còn có những vụng về, mắc phải những lầm lỡ, dù người đời chưa hay biết hoặc chưa phanh phui, thì chúng ta không thể nào tự cho mình là trong sạch mà tùy tiện dán nhãn hiệu xấu xa lên đầu kẻ vừa phạm lỗi. Hãy cho người kia một cơ hội để chuyển hóa, vì như vậy cũng chính là ta đã tự cho mình một con đường thoát trong tương lai.
Vậy nên tha thứ là chất liệu quan trọng của bản chất thương yêu. Khi thiết lập bất cứ một liên hệ tình cảm nào nếu ta ngây ngô nghĩ rằng người kia chắc chưa từng lầm lỗi hay sẽ không bao giờ gây ra lâm lỗi thì ta sẽ khổ và sẽ làm người thương của ta khổ. Đời sống còn chìm trong vô minh thì không thề tránh khỏi hành vi không tự chủ. Vấn đề là ta có khả năng chấp nhận và tha thứ rồi tìm cách giúp họ vượt thoát tình trạng hay không, chứ không phải mong muốn người kia toàn hảo thì ta mới có thể yêu thương.
Tất nhiên là tùy vào mức độ phạm sai lầm của người kia mà ta nên thể hiện cách tha thứ nào hiệu quả nhất, tại vì điều đó cũng có tính chất quyết định cho sự chuyển hóa hay sự khinh lờn của đối phương. Cho dù cách thức nào đi chăng nữa, thậm chí cả sự lựa chọn không tha thứ ngay thì ta cũng đừng quên tự hỏi mình một câu hỏi quan trọng: Ta làm như vậy là vì người kia hay vì chính ta? Coi chừng ta đang bị thúc đẩy bởi sự tự ái hay tổn thương của bản ngã ích kỷ mà cứ ngỡ là vì người kia.
Nếu thật sự vì tương lai của người kia thì ta phải đủ sáng suốt và can đảm để thu gọn cảm xúc buồn giận trách móc của mình, tìm cách ứng xử với người kia như thế nào để họ sớm hồi phục. Chỉ cần kiểm tra lại tâm ý, lời nói và hành động của mình có xuất phát từ tình thương hay không, là ta đủ yên tâm để làm quyết định.
Cho dù người kia có đứng ra bày tỏ sự ăn năn hối cải một cách thành khẩn hay không thì ta cũng nên nhớ rằng đó chỉ là hình thức để ta thấy rõ thái độ muốn sửa chữa những sai lầm, và cũng có thể xem đó là một biên bản ngầm ký kết cho sự hơp tác giúp đỡ nhau. Ta đừng để kẹt vào những hình thức hay ở đó mà không thấy được trái tim của người kia. Ta đã từng chứng kiến có rất nhiều người sẵn sàng buông xuôi tẩt cả nếu kẻ phạm lỗi chịu quỳ xuống cầu khẩn thiết tha, nhưng họ lại sẵn sàng đóng chặt trái tử khi người kia không biết đem sự hối cải trong tâm ra trình diễn cho đẹp lòng họ .
Thử một lần trượng phu
Một giai thoại kể rằng, chú tiểu nọ có tật xấu hay ăn cắp vặt và lúc nào cũng cãi chối. Nhiều lần các huynh đệ trình báo cho sư phụ biết, nhưng không thấy sư phụ nói năng gì cả. Một hôm bắt gặp quả tang, các huynh đệ liền áp giải chú tới trước sư phụ và cùng quỳ xuống kiến nghị: “Nếu sư phụ không đuổi sư em này đi thì tất cả chúng con sẽ bỏ đi hết”.
Nhìn qua một lượt thấy nét mặt người nào cũng rất căng thẳng vì ấm ức, còn riêng sư em thì rơm rớm nước mắt vì lo sợ, vị sư phụ liền ôn tồn nói: “Ta thấy các con đã đủ khôn lớn để chọn lựa việc phải trái nên các con muốn đi đâu thì đi, ta không ngăn cản vì không phải bận tâm nữa. Riêng sư em này còn nhỏ dại quá, chưa biết tội phước là gì nên phải cần ở lại với ta”.
Khi ấy chú tiểu bật khóc nức nở và các huynh đệ kia ai nấy cũng đồng cảm kích trước tấm lòng vị tha cao cả của sư phụ. Các huynh đệ đó đã hiểu ra rằng nếu có người phạm lỗi là đón nhận bản án bị đuổi đi ngay lập tức thì chắc chắn trong tương lai sẽ khó có ai được ở lại tu tập bền lâu với sư phụ cả, vì ai mà không có những giây phút lỗi lầm.
Về sau, chú tiểu kia trở thành một trong những thiền sư lỗi lạc và danh tiếng nhất thời bấy giờ.
Sống mà chỉ biết dựa vào những nguyên tắc cứng nhắc thì làm sao điều phục được con người, vì nguyên tắc vốn cố định còn bản tính con người thì muôn hình vạn trạng và hên tục đổi thay.
Phải có một nhận thức thấu đáo và nội lực vững vàng thì ta mới làm được cái quyết định sấm sét như vị sư phụ đó. Ông đã không ngại người ngoài hiểu lầm chê trách, cũng không lo sợ các môn đồ bất mãn bỏ đi ông thà chịu mất lòng người khác chứ không thể làm trái ngược với đạo lý từ bi mà ông đang sống và giảng dạy cho môn đồ.
Mà cũng không phải vì đạo lý hay nguyên tắc nữa, đó chính là tình thương vô điều kiện của một người đã vượt thoát ra ngoài sự khống chế và trói buộc của phiền não.
Ta có làm được như vị sư phụ đó không? Chỉ cần một nhận thức đúng đắn về nguyên nhân sâu xa của kẻ gây ra lầm lỗi, có một trái tim đủ lớn để sẵn sàng chứa đựng thì tha thứ sẽ không còn là sự thực tập khó khăn nữa, vì bản chất của nó vốn tùy thuộc rất ít vào đối tượng. Biết đâu nhờ vào lòng vị tha của ta mà kẻ kia tỉnh ngộ và thay đổi cuộc đời, đó chẳng phải là việc làm cao cả của một bậc trượng phu sao?
Khó vượt qua chính mình
Ta có nên đặt cho mình câu hỏi tại sao ta khó có thể tha thứ cho người kia? Ta thường chỉ nghĩ một chiều là do mức vi phạm của họ quá lớn, nhưng tại sao cũng trường hợp như vậy mà có người lại hành xử khác ta?
Có khi ta chịu nhiều áp lực từ những khó khăn trong cuộc sống, hoặc đang bế tắc khổ đau vì những phiền não trong lòng, nên ta không còn đủ năng lượng để ngồi xuống lắng nghe hay không còn đủ thiện chí để tìm hiểu về lỗi lầm của người kia, nên ta đã có những phán xét rất vội vàng. Trường hợp này do ta sa sút về nội lực.
Có khi người kia đã cố gắng hết sức nhưng vì còn thiếu kinh nghiệm và chưa đủ cứng rắn nên để cho điều đáng tiếc phải xảy ra, trong khi đó ta lại tưởng là người kia đã không nhiệt tình: hoặc do họ vụng về nhất thời mà buông ra những hành vi thất lễ, nhưng ta lại cho rằng người kia đang rất khinh thường và có ý muốn loại trừ ta. Trường hợp này ta bị vướng vào trí tưởng tượng sai lầm.
Có khi người kia vì u mê dại dột hay vì yếu đuối nên không thoát khỏi vũng lầy đam mê, để cho lỗi lầm cứ lặp lại nhiều lần như một điệp khúc; hoặc ta chưa bao giờ chứng kiến một người có thể gây ra lầm lỗi tày trời như vậy; hoặc ta chưa có thói quen tha thứ cho kẻ có quá nhiều ân tình với ta mà lại đang tâm phản bội. Trường hợp này khả năng chứa đựng trái tim của ta còn khá nhỏ, chưa có cơ hội mở rộng ra.
Có khi người kia vi phạm những lỗi lầm không đáng kể, nhưng vì tính ta vốn quá chỉn chu, đòi hỏi hoàn hảo, nên lúc nào cũng canh chừng lỗi lầm người khác để kết tội; hoặc do ta không hề quan tâm đến hoàn cảnh hay trình độ nhận thức của người khác, chỉ biết nhồi sọ và áp đặt theo cách thức cứng nhắc của riêng mình. Trường hơp này ta bị kẹt vào sự cố chấp và định kiến, đó là một loại bản năng tự vệ rất cổ hủ.
Có khi sự cố xảy ra ta liền bực tức và vội vàng tuyên bố đoạn tuyệt, sau khi điềm tỉnh nghĩ lại thấy mình cũng hơi quá đáng, nhưng kẻ phạm lỗi kia phải biểu lộ sự thành khẩn ăn năn thì ta mới chịu bỏ qua. Lỡ như người kia thiếu ý tứ hoặc cứng đầu thì lỗi lầm ấy sẽ biến thành bản án treo không rõ ngày kết thúc. Trường hợp này ta là kẻ yếu đuối, hành xử theo cảm tính.
Có khi người kia phạm những điều với ta là rất quan trọng, hay có ảnh hưởng đến danh tiếng và uy tín của ta; hoặc ta đã muốn tha thứ rồi nhưng lại sợ người khác cười chê ta thiếu kỷ cương nề nếp hay dung túng cho kẻ làm điều xấu; hoặc ta e ngại nếu tha thứ quá dễ dàng thì người kia sẽ ỷ lại, chẳng coi ta ra gì. Trường hợp này ta kẹt vào danh dự, thực chất cũng là một loại nghiện cảm xúc, một loại tôn thờ chủ nghĩa cá nhân kín đáo.
Tất cả những trường hợp không thể tha thứ vừa nêu đều có chung một nguyên do chính là sự vướng kẹt vào bản ngã. Vì quá nâng niu bản ngã, nên ta chỉ nghĩ đến những điều có thể đem lại lợi ích thiết thực cho chính ta thôi. Đó chính là căn bệnh vị kỷ truyền kiếp, hành tung của nó hết sức tinh vi và phức tạp, nếu thiếu quan sát tinh tế thì ta rất dễ bị nó đánh lừa là ta đang vì kẻ khác.
Càng vị kỷ thì càng không thể vị tha. Trong khi tình thương phải bắt nguồn từ trái tim biết buông bỏ bớt những cái riêng mình để chia sẻ đến tha nhân, vì tha nhân cũng chính là một phần đời sống của ta. Không có tha nhân thì không có tình thương, ta làm sao sống khi đời sống không có tình thương?
Thà ta cứ tha lầm thì mức độ hối tiếc sẽ thấp hơn nhiều so với chấp lỡ. Bởi khi nhận ra chính thái độ cố chấp của ta ngày ấy đã đẩy người kia rớt xuống vực thẳm khổ đau thì ta sẽ gánh chịu mặc cảm ăn năn suốt đời. Còn khi phát hiện ra quyết định tha thứ của ta đã không mang lại hiệu quả thì ta vẫn còn nhiều cơ hội để cứu được, vì trái tim ta đang trong chiều hướng nở ra và mạnh mẽ chứ không phải co rút lại.
Điều đáng sợ nhất là trong quá trình thương yêu, ta đã để cho trái tim mình trở nên bé nhỏ và không còn là vật rung cảm linh thiêng nữa.
Này bạn! Tôi không có ý khuyên bạn hãy trở thành bậc Thánh để sẵn sàng tha thứ hết mọi lầm lỡ của con người, những nếu trái tim bạn còn sức chứa đựng thì đừng suy tính gì nữa, hãy tha thứ cho nhau đi. Tha thứ luôn là linh dược mầu nhiệm có thể trị liệu mọi nỗi khổ niềm đau cho người được tha thứ và cho cả người tha.
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011
Hạ Tím Trong Chiều
ngoctong123 wrote on May 30, '11, edited on May 30, '11
Hạ tím trong chiều (Hạ Nhiên Thảo ) Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng Em yêu ơi sao em vờ không thấy Khi phượng vĩ bùng lên rực cháy, Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều. Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay mất Cái màu tím dâng lên từ lòng đất Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay. Chỉ tại bông hoa đầu tím say Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về ký ức Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều. |
Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011
Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
Trở về dòng sông tuổi thơ
Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi
Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy
Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già
Sông vẫn in màu mây
Vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu
Sông vẫn như thuở ấy
Vẫn con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ
Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình
Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ
Con sông tôi tắm mát
Con sông tôi đã hát
Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà
Sông cũng như người ấy
Có khi vui buồn có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu
Ðể mình tôi nhớ nhung bây giờ ...
Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu
Ðể mình tôi nhớ nhung bây giờ ...
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011
Ngày của Mẹ, Ngày của Cha.
Hôm nay là Ngày của Mẹ, đọc nhiều bài viết nói về Mẹ thật xúc động.
Tôi thì chưa quen lắm với khái niệm có ngày này, nhưng có lúc nghĩ về cha, mẹ mình tôi cũng thật sự xúc động, tôi biết tôi rất yêu quý họ.
Cha, Mẹ và tôi cũng thường có những việc không nhất trí với nhau, và có lúc tôi cũng cãi Cha, Mẹ kịch liệt lắm và cũng có lúc Cha, Mẹ tôi cũng cãi nhau.
Và một điều rất đặc biệt là Cha, Mẹ tôi thường xuyên cãi nhau, với họ hình như hạnh phúc là phải cãi nhau về một cái gì đó, từ nhỏ đến lớn. Và tôi lớn lên trong môi trường đó, và tôi luôn thắc mắc 2 người yêu nhau thì làm sao mà lại cãi nhau được nhỉ ?
Đây là một đoạn đối thoại thường xuyên xuất hiện trong vụ Cha, Mẹ tôi cãi nhau đến nỗi lũ con cháu chúng tôi đều thuộc :
Cha tôi : ... Nói không được, cáu quá rồi, Mụ điên ...
Mẹ tôi : Ông im mồm đi, tôi mà bẻ cái thì cẳng ông gãy luôn, cái đấm thì thiếu, cái đá thì thừa mà cứ ra oai ... đồ lão già điên ...
(ngày trước trông Mẹ tôi to, khỏe hơn Cha tôi chút, còn bây giờ thì hai người trông già bằng nhau )
Và rồi dần dần chúng tôi cũng hiểu ra một chút là tuy hay cãi nhau vậy, nhưng cả Cha và Mẹ tôi đều là những người hồn nhiên, chất phát, có sao nói vậy, không sống mưu mô, không sống ác, rất thương người, bản chất hiền lành dù có hơi nói nhiều, ngoa ngoắt chút, nhưng rất thương con cái và có lẽ trong bụng cũng rất thương nhau.
Hôm nay tôi cứ băn khoăn mãi không biết tôi nên viết gì nhân ngày của Mẹ, tôi yêu quý điều gì ở họ nhất, và có lẽ đó là một điều thật đơn giản Cha, Mẹ tôi là những người chân thật luôn bên tôi.
Khi gặp stress nghĩ đến những lời cãi nhau trên là tôi phì cười.
CON YÊU CHA, MẸ LẮM, YÊU CẢ NHỮNG LỜI CÃI NHAU HỒN NHIÊN VẬY ! :D
Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011
Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011
Duyên Lành
Duyên lành
"Love means never to say I am sorry" (Erich Segal - Love Story)
Cao niên nhưng vẫn còn nhiều nét phong lưu. Dong dỏng cao, chân đi sải dài, chuyên mặc áo quần trắng, đội mũ phớt trắng. Và cái cách ông cụ nhấc mũ chào tôi rất chic làm ta nhớ ngay đến nhân vật Tuấn, chàng trai nước Việt của Nguyễn Vỹ tiên sinh hồi đầu thế kỷ. Nói thạo tiếng Tây, sành rượu và ẩm thực Pháp, ông cụ V. luận về phô mai cứ thao thao bất tuyệt như dân Cự Đà bàn về các loại tương chao.
Tóm lại, ông V. là một mẫu đàn ông viên mãn với một tuổi già thong dong, nhàn hạ mà ai cũng phải ao ước.
Ngược lại, cụ bà thì hom hem quá thể. Đủ thứ bệnh tật trong người, mỗi ngày phải uống hơn chục loại thuốc. Tháng tháng, cụ ngồi xe lăn, giương đôi mắt mờ đục đi khám bệnh.
Theo lời kể của con cái, họ lấy nhau không phải vì tình. Như bao cuộc hôn nhân thời đó, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, họ kết hôn theo sự xếp đặt của gia đình. Một cuộc hôn nhân “môn đăng hộ đối”, hiểu theo nghĩa xứng hợp về gia phong, giáo dục, cách nghĩ…
Không biết nhiều lắm về họ, nhưng nhìn cách gia đình họ đối xử với nhau khi đi khám bệnh, cũng đủ biết gia phong nhà này rất “bảnh”. Anh con trai cụ V., chắc cũng ngoài 60, luôn luôn lễ phép “ba khám xong rồi, đã đến lượt con đưa má vào gặp bác sĩ”. Hoặc: “con mời ba nằm lên giường để bác sĩ khám!”
Thật kỳ lạ, tuy nghe qua rất khuôn sáo, nhưng khi được thốt ra từ miệng một người con tóc đã hoa râm lại không thấy chướng tai chút nào. Nó thật sự là lòng cung kính, lễ phép, là sự chăm chút cho cha già mẹ yếu. Quan sát anh con cụ V. hầu cha mẹ đi khám bệnh, chỉ thấy lòng ngấm ngầm cảm động (pha chút ganh tị). Chắc gì tuổi già của tôi đã may mắn được như thế?
Gia phong như thế mới quả thực là “gia đình văn hoá”, theo cách tung hô thời thượng bây giờ.
Cách những thành viên gia đình cụ V. đối xử với nhau rất mực “tương kính như tân” làm cho mỗi cuộc khám bệnh cho họ là một niềm vui và mang lại nhiều ngẫm nghĩ.
Nhưng quả là một bất ngờ, sau một lần khám, khi chỉ có mình tôi với bệnh nhân, bà cụ V. ngước đôi mắt mờ đục, nhoẻn miệng (còn rất ít răng) nhìn tôi mà bẽn lẽn thế này:
- Bác sĩ trị giùm làm sao… cho tôi chết trước ảnh nghen!
Yên lặng hồi lâu….
Tôi đoan chắc, thời cụ V. không có các chuyên viên tâm lý tư vấn hôn nhân gia đình nhan nhản trên báo như bây giờ. Thời ấy, hẳn không có chuyện sống thử. Thời ấy, cha mẹ đặt đâu ngồi đấy, làm gì có chuyện tìm hiểu hay “sinh hoạt” trước hôn nhân. Cụ ông cụ bà nhà ta lấy nhau nào phải vì tình, mà là một cú well-matching do song thân sắp đặt.
Hoá ra việc cưới xin sao cho môn đăng hộ đối cũng có cái hay tuyệt của nó. Không bàn đến sang hèn, sự tương xứng về gia phong, nếp nghĩ, giáo dục gia đình… đã thật sự là nền tảng của sự “well-matching” bền vững cho một cặp bạn đời. Nền tảng đó, bất kể mọi lý luận nhạt nhẽo về tâm lý, hôn nhân gia đình, đã cho xã hội một cặp vợ chồng hoàn hảo, đã mang lại một sự gắn bó vượt thời gian qua lời yêu cầu rất dễ thương của bà cụ V. Quả thực, cụ ấy không chịu nổi cảnh phải làm ma chay đưa tiễn người đàn ông duy nhất của đời mình.
Với câu kết bất hủ “Yêu là không bao giờ phải nói chữ hối tiếc”, Love Story của Erich Segal đã là tuyên ngôn của nhiều thế hệ. Nó đẹp, rất đẹp nữa là khác. Nhưng bền chặt hay không, không ai dám chắc!
Duyên lành của bà cụ V, hẳn không phải do đọc Love Story mà có, phải không các bạn?
Link: http://www.drnikonian.com/2011/04/12/duyen-lanh/
Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011
Tháng Ba
Văn Thắng - Thân Như Thơ
Mùa em đi phát rẫy làm nương, anh vào rừng đặt bẫy cài chông.
Tháng Ba sớm sớm mẹ ra rừng, theo dấu chân rùa đi tìm nấm mối.
Chiều chiều cha chọn một góc vườn, dạy con trai phóng lao trừ hổ báo.
Tháng Ba mùa hoa vông đang nảy nở cho con công múa, cho con cá bơi,
Bông không rụng xuống lòng suối nhỏ, tung lên trời vạn cánh sao rơi.
Bông lách bay để lại nụ cười.
Tháng Ba rừng Tây Nguyên hoa thắm đỏ,
Làng buôn vang tiếng chiêng múa hát.
Bầy chim muông cất cánh rợp trời, sông từng đàn con cá lội bơi.
Tháng Ba tay em dệt khăn hồng theo cánh chim trời cho người em mến.
Chiều chiều anh dựng lại nếp nhà, phòng khi qua những đêm ngày giông bão.
Tháng Ba trời trong xanh như suối ngàn, cho em múa hát,
Cho anh đánh chiêng, chiêng anh rộn núi rừng buôn làng,
Em ca giọng, giọng vút mây xanh, chim hót theo nghe sao ngọt lành.
Tháng Ba người tây nguyên chan chứa tình,
Con tim xao xuyến đôi môi hé cười,
Tháng Ba mùa núi rừng sôi sục, Tháng Ba mùa hạnh phúc Tây Nguyên,
Ôi Tháng Ba ... tô thắm cuộc đời !
Ảnh động vật dưới nước đẹp nhất năm 2011
Ảnh động vật dưới nước đẹp nhất 2011
Năm nay, hơn 600 bức ảnh được gửi đến cuộc thi ảnh dưới nước do Đại học Khí quyển và Đại dương Miami (Mỹ) tổ chức hằng năm, trong đó hình ảnh chú cá bống trong ở MarsaAlam (Ai Cập) giành giải nhất.
| Đây là bức ảnh giành giải nhất của tác giả Tobias Friedrich (Đức) mô tả hai chú cá bống trong ở MarsaAlam (Ai Cập). Tôi rất thích bức này vì tôi sinh ở cung Song ngư. :) |
| Khó khăn lắm Michael Gallagher (Anh) mới phát hiện ra loài cá ngựa lùn này, vì nó rất dễ hòa lẫn vào môi trường xung quanh. Tác phẩm đạt giải nhất thể loại ảnh Macro. |
| Bức ảnh sên biển mang trần ở biển Tây Ban Nha của nhiếp ảnh gia Jordi Benitez giành giải nhì thể loại macro. |
| Bức ảnh giành giải nhất về ảnh góc rộng mô tả hai chú cá mực đang giao phối ở cửa Oosterschelde (Hà Lan) của tác giả Luc Rooman (Bỉ). |
| Tác phẩm Con sứa ở Hồ Worth Lagoon, Florida (Mỹ) của Steven Kovacs giành giải nhất thể loại chân dung các loài cá hoặc sinh vật biển. |
| Tác phẩm Cá nóc hàm gai ở hồ Worth Lagoon, Florida (Mỹ) của Susan Mears (Mỹ) đạt giải nhì thể loại chân dung cá hoặc sinh vật biển. |
| Giải nhất thể loại dành cho sinh viên được trao cho tác phẩm cá bò gai đốm cam ở đảo Yasawas (Mỹ) của Laura Rock. |
Hương Thu (Theo Discovery)
Nguồn: http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2011/04/anh-dong-vat-duoi-nuoc-dep-nhat-2011/
Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011
Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011
Hoa Tháng Tư
Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011
Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011
Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011
Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011
Hoa Sưa - Hà Nội
Hoa sưa trắng như bông tuyết nên nhiều người vẫn gọi bằng cái tên: hoa tuyết.
Hoa tuyết nở, lặng lẽ tỏa hương, quyện nhẹ vào không gian, làm tháng ba Hà Nội thêm ngọt ngào.
Bước chân trên thảm hoa trắng muốt, chợt lòng ngỡ như bước trên thảm tuyết…
Hoa sưa giản dị, như cái tên gọi chẳng hề hoa mỹ.
Dù thế, cả sắc cả hương của thứ hoa này đều khiến cho tâm hồn những người dù khó tính đến đâu, cũng ngẩn ngơ, say đắm.
Vẻ đẹp hoa sưa qua ống kính PV Thanh Niên Online:
|
(Báo Thanh Niên Online ) |
Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011
Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011
Bình yên
Vâng, thèm có 1 chút gì đó bình yên.
Cả tuần làm việc như điên, làm việc như tôi không cần tiền, chỉ cần có cái gì đó cho đầu óc bận rộn, không ngẩn ngơ suy nghĩ lung tung. Thế rồi ngụp lặn trong sự bận rộn của công việc và đầu óc vẫn ngổn ngang các việc khác. Nhầm lẫn, đúng rồi lại sai, làm đi rồi lại làm lại, tôi thấy căng thẳng thật sự, chông chênh và bất ổn.
Cần có một điều gì đó để mình hy vọng và trông đợi. Có phải tôi đang trông đợi tháng tư đến và có con đường nhỏ trong đó ?
Tôi biết có thể bạn cũng có cảm giác như vậy (vâng có thể vậy và có thể không )
Thật là mong một ngày bình yên cho bạn, một người bạn mà tôi rất yêu quý !
Bình yên như có tôi hay một ai đó ở bên. :)
Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011
Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011
Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011
Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011
Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011
Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011
Rét ngọt
Một ngày mùa đông, sáng có mưa bụi một chút làm ta ngửi thấy trong không khí có chút gì đó của mùa xuân, đến chiều lại rét, rét ngọt hơn, đậm hơn.
Cái rét ẩn chứa bao điều vừa quen vừa lạ, và hôm nay ta thấy có điều gì đó lạ mà có khi ta chưa hiểu và cảm nhận hết.
Ta đã đọc ở đâu đó rằng mùa đông là mùa ta ấm áp với vòng tay người thân, bè bạn, mùa đông cho bàn tay sưởi ấm một bàn tay, mùa đông cho trái tim tìm hơi ấm một trái tim ...
Mùa đông có nỗi buồn và giận hờn không nhỉ, tự nhiên muốn giận hờn ...
Mùa đông lạnh giá hay mùa đông rét ngọt, ta thích từ rét ngọt hơn.
Mùa đông Hà Nội, mùa đông rét ngọt ...